Tiennd

Sunday
Sep 05th
Text size
  • Increase font size
  • Default font size
  • Decrease font size

Truyện Ngắn

Điều giản dị

1. Sau một hồi cân nhắc kỹ lưỡng, tôi nín thở, nhìn sâu vào mắt Lê và nói thật chậm, thật rõ: "Tao yêu mày, thật đấy!"

Ốc bươu vàng, ếch ộp, bạn có nghĩ ra còn con vật nào có đôi mắt mở lớn hơn mắt của Lê lúc này không?
- Mày điên vừa thôi! - Lê hét lên với tông nữ cao rất xuất sắc, tay không quên nện cho tôi một cú thần chưởng thật lực.

- Tao hoàn toàn nghiêm túc mà! - Bằng giọng hết sức nhẫn nại, tôi kiên trì giải thích cho nó hiểu

- Mày biết đấy, tao là con trai, mày là con gái, bọn mình lại chơi với nhau rất thân, chuyện tao yêu mày là lẽ đương nhiên thôi, có gì mà phải kinh ngạc đến thế?

Lê bụm miệng ú ớ, mặt xanh mét, chắc nó không tin rằng cái thằng nhóc đẹp trai (chuyện) hôm qua còn mặc cả quà Noel với Tết ta gộp chung vào làm một như tôi lại có thể thổ lộ với nó một điều thần kỳ đến vậy. Nhưng như tôi đã nói rồi đấy, chuyện chúng tôi yêu nhau, hay ít ra là tôi yêu nó đã, là thứ hiển nhiên như thể ngày nào cũng phải có buổi sáng và buổi chiều vậy.

- Mày… mày…

Chà, tệ thật, bây giờ Lê không động chân động tay nữa mà chuyển sang nói lắp bắp và run lập cập. Tôi hơi phiền lòng một chút vì điều này, tại sao nhận lời thương yêu lại tạo ra phản ứng trái chiều như vậy nhỉ? Đang băn khoăn tự hỏi mình, tôi đã thấy Lê đỏ bừng mặt đứng dậy (phải hết sức vất vả nó mới đứng vững được trên đôi Converse thấp tẹt của nó) rồi bỏ chạy thục mạng như bị ma đuổi sau lưng. Ô hay, tôi có doạ nạt gì nó đâu cơ chứ?

Mang tâm trạng khó hiểu ấy cả buổi, tới giờ ra chơi, tôi lại một lần nữa rơi vào hoàn cảnh tương tự khi quay sang Huyền (ngồi cùng bàn) để nói cái điều hết sức dịu dàng:

- Huyền này, tôi yêu bà.

- Hớ hớ, ối làng nước ơi, ối trời ơi…

Read more...
 

Về phía không có anh.

“Em yêu anh! Em chỉ cần anh thôi!”. Tôi đã nói với anh như thế, không phải chỉ 1 lần. Tôi đến với anh bằng một tình yêu tha thiết ...

Hồ tĩnh tâm

Tĩnh Tâm là một hồ nước nhỏ trong thung lũng Cuộc Đời. Cứ mỗi năm thung lũng có bốn người khách Xuân, Hạ, Thu, Đông. Mùa Đông thì ...

Đừng để anh phải chờ

Cái Hà lấy chồng chưa đầy hai tháng đã thành bà góa. Ngày ấy, nhìn nó ngất lên ngất xuống ai cũng sợ nó nghĩ dại. Mà nó nghĩ dại t...

Anh, Tôi và Máy Tính

Ngày hẹn gặp nhau, trời không nắng cũng không mưa Tôi đến sớm nên nhìn thấy anh trước. Tôi nhắm mắt lại rồi mở mắt ra, hy vọng ch...
"Sống là động mà không xao động"
"Sống là thương mà chẳng vấn vương"
"Sống hiên ngang danh lợi ta coi thường"
"Tâm bất biến giữa dòng đời vạn biến"

Who's Online

We have 1 guest online